Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vong Thê Trở Về Giáng Ta Làm Thiếp, Ta Dắt Con Hòa Ly
Chương 5
“Rất nhiều cửa hàng không dám cho Hầu phủ ghi nợ nữa, sợ rằng tiền hàng sẽ không thu lại được.”
Trong giọng Xuân Lan còn mang theo chút hả hê.
Ta khẽ xoay tách trà trong tay, hơi nóng mờ ảo phủ lên chân mày.
“Sổ sách của Hầu phủ suốt những năm qua… ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.”
“Những chứng cứ ta để lại… đủ để Lục Cảnh Uyên gánh không nổi hậu quả.”
Ta hiểu rất rõ.
Lục Cảnh Uyên không phải hoàn toàn không biết tình hình tài chính của Hầu phủ.
Hắn chỉ cố ý làm ngơ.
Đem tất cả gánh nặng… đẩy hết lên vai ta.
Trong mắt hắn, ta – vị Hầu phu nhân – vốn dĩ phải tận tâm tận lực vì Hầu phủ.
Bây giờ, khi mất đi sự chống đỡ của ta…Sự suy tàn của Hầu phủ lập tức hiện ra rõ ràng.
Nhưng điều khiến Lục Cảnh Uyên đau đầu hơn…Lại là rắc rối do Tô Vãn Tình mang đến.
“Nhân thiết liệt nữ Mạn Cương” của nàng ta ban đầu quả thật đã giành được không ít lòng thương cảm.
Nhưng theo những tin tức về U Minh Hương mà Lâm Uyển Nhi lan truyền, cộng thêm việc Thái phó phủ âm thầm tra xét chuyện cũ ở Mạn Cương…
Dân chúng kinh thành bắt đầu có những cách lý giải khác đối với câu chuyện “Mạn Cương” của Tô Vãn Tình.
U Minh Hương – loại hương liệu quý hiếm chỉ dành cho vương tộc Mạn Cương –
Đã trở thành mấu chốt xuyên thủng lời nói dối của nàng.
“Một nữ tử ở nơi biên cương khổ hàn tận trung vì nước… làm sao có thể có được bảo vật chỉ vương tộc Mạn Cương mới sở hữu?”
“Chẳng lẽ bảy năm đó nàng ta có liên hệ gì với vương tộc Mạn Cương?”
“Hay là… nàng căn bản không chịu khổ ở biên cương, mà sống sung túc ở Mạn Cương?”
Hết thảy suy đoán và nghi vấn…
Như thủy triều dâng lên, ào ạt đổ về phía Tô Vãn Tình.
Những văn nhân mặc khách từng ra sức ca tụng nàng trước kia… giờ đây cũng lần lượt im hơi lặng tiếng, không dám nhiều lời nữa.
Các quý phụ trong kinh thành lại càng thuận gió xoay chiều.
Vốn dĩ họ đã sớm bất mãn với việc Tô Vãn Tình vừa trở về đã muốn “giáng thê thành thiếp”, coi đó là hành vi chà đạp thể diện của tất cả nữ quyến trong kinh thành.
Nay lại nắm được nhược điểm mang tên U Minh Hương, họ càng không buông tha, thi nhau đem Tô Vãn Tình vẽ thành một nữ tử tâm cơ thâm sâu, miệng đầy dối trá.
Tô Vãn Tình — người nữ tử từng được Lục Cảnh Uyên tôn sùng là “chân ái”.
Giờ phút này… lại trở thành một gánh nặng khác của Hầu phủ.
Gương mặt tái nhợt yếu ớt của nàng…
Không còn là biểu tượng của sự đáng thương nữa.
Ngược lại, trong mắt người đời, đó chỉ là dáng vẻ yếu đuối nàng cố ý diễn ra để che giấu chân tướng.
Lục Cảnh Uyên đương nhiên cũng cảm nhận được làn sóng phản phệ của dư luận đang cuồn cuộn kéo đến.
Hắn từng nhiều lần tìm cách ngăn chặn những lời đồn ấy.
Nhưng Lâm gia và Thẩm gia âm thầm đẩy sóng phía sau, dư luận từ lâu đã vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Hắn thậm chí còn không dám trực tiếp đứng ra biện giải cho Tô Vãn Tình.
Bởi một khi hắn lên tiếng bảo vệ nàng…
Đồng nghĩa với việc hắn gián tiếp thừa nhận tính chân thật của câu chuyện “Mạn Cương”.
Nếu một ngày chân tướng bị phơi bày…
Hắn sẽ rơi vào nguy cơ còn lớn hơn.
Bây giờ, điều hắn có thể làm…
Chỉ là trơ mắt nhìn danh tiếng của Tô Vãn Tình, giống như cơ nghiệp của Hầu phủ, từng chút từng chút… sụp đổ.
Ta nhận được thư của phụ thân.
Trong thư nói rằng đã âm thầm điều tra được một số tin tức liên quan đến vương tộc Mạn Cương.
“Bảy năm trước, Mạn Cương quả thật từng xảy ra một cuộc nội loạn trong vương tộc.”
“Có lời đồn rằng lão vương gia Mạn Cương có một nữ nhi thân phận tôn quý, từng bị bắt cóc, sau đó lại mất tích một cách bí ẩn.”
“Nhưng những tin tức này đều bị vương thất Mạn Cương phong tỏa rất nghiêm ngặt.”
Bàn tay cầm thư của ta khẽ siết lại.
Quả nhiên…
Trên người Tô Vãn Tình còn ẩn giấu một bí mật lớn hơn nhiều.
“Vi tỷ, Thái phó đại nhân hỏi người… có cần đem những tin tức này trực tiếp giao cho Đại Lý tự hay không?” Xuân Lan hỏi.
Ta trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu.
“Không vội.”
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc.”
“Thân phận của Tô Vãn Tình… phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”
“Nếu hành động hấp tấp, ngược lại có thể đánh rắn động cỏ, khiến nàng chó cùng rứt giậu.”
Trực giác của ta mách bảo rằng…
Bảy năm biến mất của Tô Vãn Tình, tuyệt đối không chỉ đơn giản là chuyện “nữ nhi vương tộc Mạn Cương”.
Trên người nàng…
Nhất định còn có những bí mật chưa từng lộ ra.
Mà những bí mật ấy…
Có lẽ còn liên quan mật thiết đến chân tướng Lục Cảnh Uyên mất tích năm xưa.
13
Ngày tháng trôi qua từng chút một.
Cuộc điều tra của Đại Lý tự và Hộ bộ đối với Vĩnh An Hầu phủ…
Vẫn đang tiến hành khí thế như lửa cháy.
Ngày càng nhiều chứng cứ tham ô lần lượt lộ ra ánh sáng.
Sổ sách của Hầu phủ chỗ nào cũng đầy lỗ hổng, Lục Cảnh Uyên từ lâu đã không còn khả năng xoay chuyển cục diện.
Trên triều, những tấu chương đàn hặc hắn chất cao như núi, cơn thịnh nộ của hoàng thượng cũng ngày một sâu thêm.
Tước vị của Lục Cảnh Uyên… đã đứng bên bờ vực.
Mà phía Tô Vãn Tình… cục diện cũng dần mất kiểm soát.
Nghi vấn xoay quanh U Minh Hương giống như con ký sinh bám tận xương tủy, quấn chặt lấy nàng.
Ban đầu nàng tưởng rằng chỉ cần khoác lên mình dáng vẻ yếu đuối vô tội, lại thêm cái danh “liệt nữ tận trung vì nước”… là có thể dễ dàng tẩy sạch mọi thứ.
Nhưng nàng không ngờ rằng…
Dư luận trong kinh thành từ lâu đã bị ta âm thầm dẫn dắt.
Ta bảo Xuân Lan tiếp tục lan truyền những câu chuyện liên quan đến U Minh Hương.
Thậm chí còn bắt chước giọng điệu của những người kể chuyện nơi tửu lâu trà quán, dựng nên một câu chuyện nửa thật nửa giả.
Câu chuyện kể rằng…
Có một nữ tử thần bí từng bị vương tộc Mạn Cương giam giữ.
Sau đó vì cơ duyên nào đó mà có được U Minh Hương, rồi mang theo một bí mật kinh thiên động địa trở về kinh thành.
Câu chuyện ấy…
Không hề trực tiếp nhắc đến Tô Vãn Tình.
Nhưng lại khéo léo gắn U Minh Hương, bí mật vương tộc Mạn Cương, cùng một nữ tử thần bí lại với nhau.
Khiến cho câu chuyện “Mạn Cương” của Tô Vãn Tình…
Trở nên càng lúc càng mờ mịt, càng lúc càng nhuốm màu âm mưu.
Người trong kinh thành bắt đầu nghi ngờ rằng sự mất tích bảy năm trước của nàng…
Không phải là tai nạn.
Mà là một bí mật khác.
Thậm chí còn có người suy đoán…
Lần này nàng trở về kinh thành…
Là mang theo một sứ mệnh nào đó của vương tộc Mạn Cương.
Sự “yếu ớt” và “bệnh tật” của Tô Vãn Tình…
Dưới sự đẩy sóng của những người có tâm cơ…
Không những không khơi dậy lòng thương cảm.
Ngược lại còn bị diễn giải thành…
Nàng mang theo bí mật trong lòng, vì sợ bị lộ nên mới thần hồn bất định, thân thể suy yếu.
Mỗi bước đi của nàng…
Dường như đều rơi vào sự tính toán của ta, trở thành chất xúc tác cho sự tự hủy của chính nàng.
“Vi tỷ, bây giờ trong kinh thành ai cũng đang đoán Tô Vãn Tình rốt cuộc là ai.”
Xuân Lan hưng phấn kể lại.
“Có người nói nàng là con riêng của vương tộc Mạn Cương.”
“Có người lại nói nàng chỉ là một con cờ bị vương tộc Mạn Cương lợi dụng.”
“Thậm chí còn có người đoán rằng… nàng vốn là gián điệp do Mạn Cương phái tới, ẩn náu trong Vĩnh An Hầu phủ!”
Ta nghe những lời suy đoán ấy, trong lòng chỉ khẽ cười lạnh.
Những lời đồn này tuy có phần lệch khỏi chân tướng…Nhưng cũng không phải hoàn toàn vô căn cứ.
Bảy năm qua của Tô Vãn Tình…Nhất định có mối liên hệ không thể tách rời với Mạn Cương.
Và việc nàng lựa chọn che giấu, dùng lời nói dối để bao bọc bản thân…
Chỉ càng chứng tỏ rằng thân phận thật sự của nàng…
Là một bí mật tuyệt đối không thể công khai.
Ta cần một thời cơ.
Một thời cơ có thể triệt để vạch trần bộ mặt thật của Tô Vãn Tình.
Thời cơ ấy…Rất nhanh đã xuất hiện.
Cuộc điều tra của Đại Lý tự rốt cuộc đã lần ra được điểm khả nghi trong chuyện Lục Cảnh Uyên mất tích năm xưa.
Hóa ra năm đó hắn không phải như lời hắn nói — bị nạn ngoài ý muốn, cửu tử nhất sinh.
Mà là chủ động rời đi.
Vì truy tìm tung tích của Tô Vãn Tình, hắn đã bí mật đến Mạn Cương.
Tin tức này vừa bị phơi bày…Lập tức gây nên một cơn chấn động lớn trong triều lẫn ngoài dã.
Một vị Hầu gia…Không tuân luật triều đình, tự ý đi đến phiên bang…
Chỉ riêng điều đó thôi…Đã là một trọng tội.
Hoàng thượng nghe tin vô cùng tức giận, lập tức hạ chỉ áp giải Lục Cảnh Uyên từ Hầu phủ đến Đại Lý tự, nghiêm tra thẩm vấn.
Phụ thân ta, Thái phó Thẩm Viễn Sơn, cũng nhân cơ hội này gây sức ép ngay trên triều đình.
Người không còn lấy cớ “bệnh nặng” để tránh mặt nữa.
Mà thẳng thắn chỉ rõ sự thất đức và thất trách của Lục Cảnh Uyên.
Thậm chí còn nói rõ…
Hành vi của hắn đã nghiêm trọng tổn hại đến uy nghiêm của triều đình, cũng như thể diện của hoàng gia.
Phụ thân ta còn trực tiếp thỉnh cầu hoàng thượng…
Tước bỏ tước vị Hầu gia của Lục Cảnh Uyên.
Ta nhận được thư của phụ thân.
Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi.
“Lục Cảnh Uyên tội chứng rành rành, vi phụ đã dâng tấu xin hoàng thượng tước bỏ tước vị của hắn.”
“Nhưng thân phận của Tô thị vẫn còn mờ mịt. Con cần phải cẩn trọng.”
Ta hiểu…Phụ thân đang nhắc nhở ta.
Sự sụp đổ của Lục Cảnh Uyên…Đã là kết cục định sẵn.
Nhưng Tô Vãn Tình — kẻ đứng sau tất cả…Vẫn còn ẩn mình trong màn sương.
Bí mật của nàng…So với tội trạng của Lục Cảnh Uyên, còn nguy hiểm hơn nhiều.
Ta trầm tĩnh lại, bắt đầu lần lượt xâu chuỗi từng chi tiết về Tô Vãn Tình.
Sự yếu ớt của nàng.
Thân thể bệnh tật của nàng.
Câu chuyện Mạn Cương của nàng.
Cùng với mùi hương thần bí mang tên U Minh Hương.
Tất cả những manh mối ấy…Đều đang chỉ về một chân tướng chung.
Tô Vãn Tình…Ngươi tuyệt đối không phải một người đơn giản.
Ta nhất định phải vạch trần toàn bộ bí mật của nàng.
Chỉ như vậy…Ta và Niệm Niệm mới có thể thật sự an toàn.
Ta bảo Xuân Lan tiếp tục chú ý động tĩnh trong kinh thành.
Đặc biệt là phản ứng của Tô Vãn Tình.
14
Tin Lục Cảnh Uyên bị áp giải vào Đại Lý tự…Như tiếng sét giữa trời quang, chấn động cả kinh thành.
Vĩnh An Hầu phủ — thế gia từng hiển hách một thời…Cuối cùng cũng đi đến bước đường cùng.
Sau khi Lục Cảnh Uyên bị giam, cuộc điều tra của Đại Lý tự và Hộ bộ đối với Hầu phủ càng thêm sâu sát.
Những chứng cứ ta đã chuẩn bị từ trước…lần lượt từng cái một được tung ra.
Tội trạng tham ô của Lục Cảnh Uyên, cùng khoản thiếu hụt khổng lồ của Hầu phủ…Đều bị phơi bày trước thiên hạ.
Những năm trước, ta vì Hầu phủ, vì muốn lót đường cho đệ đệ của Lục Cảnh Uyên. Mà động đến của hồi môn của mình, chi ra từng khoản bạc.
Mỗi một khoản chi tiêu, đều có sổ sách chi tiết và bằng chứng đối chiếu ta để lại.
Nhờ vậy, tất cả đều có thể tự chứng minh sự trong sạch của ta.
Còn những lỗ hổng thật sự trong sổ sách, những chứng cứ cho thấy quản gia Hầu phủ cấu kết với người ngoài, âm thầm vơ vét tiền bạc. Dưới sự chỉ dẫn kín đáo của ta, cũng bị Đại Lý tự tra ra rõ ràng.
Tội trạng của Lục Cảnh Uyên, cộng thêm trọng tội tự ý đến phiên bang.
Nhiều tội gộp lại.
Điều chờ đợi hắn, chỉ có hình phạt nghiêm khắc.
Thậm chí còn có khả năng, bị tước bỏ tước vị, rồi lưu đày ra biên cương.
Nhưng lúc này…
Tô Vãn Tình lại giống như bốc hơi khỏi nhân gian.
Kể từ khi Lục Cảnh Uyên bị áp giải vào Đại Lý tự…
Nàng hoàn toàn biến mất, không còn chút tung tích.
Xuân Lan mỗi ngày đều ra ngoài Hầu phủ dò hỏi tin tức.
“Vi tỷ, trong Hầu phủ bây giờ đã trống rỗng rồi.”
“Tô Vãn Tình cùng những người nàng mang theo đều rời khỏi Hầu phủ sau khi Lục Cảnh Uyên bị tống giam.”
“Không ai biết nàng đi đâu, giống như bảy năm trước nàng đột nhiên biến mất vậy.”
Ta nghe những tin tức ấy, trong lòng lại không hề gợn sóng.
Sự biến mất của Tô Vãn Tình, vốn đã nằm trong dự liệu của ta.
Nàng không phải kiểu nữ nhân ngồi chờ c /hế /t, nàng nhất định sẽ lựa chọn tự bảo toàn.
Chỉ là, nàng có thể trốn đến đâu đây?
Trên người nàng vẫn còn quấn chặt bí mật của U Minh Hương.
Tin đồn nàng là nữ nhi của vương tộc Mạn Cương cũng vẫn âm thầm lưu truyền trong kinh thành.
Những điều này đều là dấu ấn chí m /ạng mà nàng không thể thoát khỏi.
“Vi tỷ, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?” Xuân Lan có chút nghi hoặc.
“Tô Vãn Tình chạy rồi, chẳng phải chúng ta sẽ không thể vạch trần nàng sao?”
Ta khẽ mỉm cười, trong ánh mắt lóe lên tia sắc bén.
“Nàng không trốn được.”
Không còn Lục Cảnh Uyên, thân phận của Tô Vãn Tình sẽ lập tức mất đi sự che chở.
Nàng sẽ trở thành một “nữ nhi vương tộc Mạn Cương” không gốc không rễ.
Mà một khi thân phận Mạn Cương của nàng bị triều đình tra rõ, bí mật nàng mang theo cũng sẽ hoàn toàn bị phơi bày.
Đó mới là đòn chí m /ạng thật sự.
Ta bảo Xuân Lan tiếp tục tung ra một số tin tức.
“Cứ nói rằng Đại Lý tự khi thẩm vấn Lục Cảnh Uyên đã tra ra thêm nhiều chứng cứ hắn lén đến Mạn Cương, lại còn cấu kết với phiên bang.”
“Hơn nữa, những chứng cứ này đều có liên quan mật thiết đến một nữ tử thần bí đến từ Mạn Cương.”
“Hoàng thượng vì thế sẽ nổi trận lôi đình, mà hạ lệnh truy nã nữ tử ấy trên toàn quốc, một khi tra rõ thân phận sẽ luận tội thông địch phản quốc.”
Ta biết rất rõ, những lời này đủ để khiến Tô Vãn Tình đứng ngồi không yên.
Thông địch phản quốc là trọng tội tru cửu tộc.
Nếu nàng thật sự là người của vương tộc Mạn Cương, nàng tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nàng nhất định sẽ tìm cách vì bản thân mình, cũng vì Lục Cảnh Uyên, mà rửa sạch tội danh.
Mà đó chính là miếng mồi ta thả ra để dụ nàng lộ diện.
Đồng thời ta cũng âm thầm sai người đi điều tra.
Một nữ tử đã quen dùng U Minh Hương biểu tượng của vương tộc Mạn Cương, mùi hương cực kỳ đặc biệt, rất khó che giấu.
Phía phụ thân ta cũng truyền về tin tức xác thực hơn.
Lão vương gia Mạn Cương quả thật có một nữ nhi, tên là Tô Lam, bảy năm trước trong cuộc nội loạn vương tộc đã mất tích.
Dung mạo của nàng có tám phần tương tự Tô Vãn Tình, hơn nữa còn rất tinh thông dùng đ /ộc.
Trong lòng ta chợt lạnh đi.
Tinh thông dùng đ /ộc?
Đây lại là một bí mật nữa trên người Tô Vãn Tình.
Ta hồi âm nhờ phụ thân tiếp tục âm thầm tra xét tung tích của Tô Lam, cùng mối quan hệ giữa nàng và Tô Vãn Tình.
Tô Vãn Tình này… rốt cuộc chính là Tô Lam?
Hay chỉ mượn danh Tô Lam mà thôi?
Lục Cảnh Uyên trong ngục lao bị dày vò đến kiệt quệ, còn tài sản của Hầu phủ cũng đang bị tra xét từng khoản một.
Của hồi môn của ta, cùng bảy năm tâm huyết của ta… cuối cùng cũng sẽ được trả lại một công đạo.
15
Bầu trời kinh thành… thật sự đã đổi khác.
Vĩnh An Hầu phủ, nơi từng khiến biết bao người ngưỡng mộ… giờ đây lại trở thành tâm điểm của cơn bão.
Lục Cảnh Uyên bị giam giữ tại Đại Lý tự, nội tình của Hầu phủ bị lột trần từng lớp một.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ…Cây đại thụ này, sớm muộn gì cũng sẽ đổ.
Ta đứng trong viện, ngẩng đầu nhìn bầu trời, hít sâu một hơi.
Xuân Lan chạy vội vào, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn khó giấu.
“Vi tỷ, người đoán xem thế nào?”
“Lục Cảnh Uyên trong Đại Lý tự… đã hoàn toàn sụp đổ rồi!”
“Nghe nói để tự bảo toàn, hắn đã khai sạch mọi chuyện mờ ám của Hầu phủ, kể cả việc hắn lén đến Mạn Cương, từng chi tiết đều khai ra hết.”
Trong mắt ta thoáng hiện vẻ đã sớm hiểu rõ.
Lục Cảnh Uyên từ trước đến nay vốn là kẻ biết tránh họa tìm lợi.