Xuân Sắc Về Trên Áo Gấm

Chương 4



10.

Ta tiến vào kinh thành, men theo đường tắt đến phủ Tống Lưu Cảnh.

Ta bò lên mái nhà.

Tính toán lợi dụng bóng đêm, lẩn trốn trong phòng hắn bảy ngày rồi mới đưa chứng cứ đến Đại Lý Tự.

Nhưng ta vừa hơi động đậy, Tống Lưu Cảnh - kẻ đang ngồi buồn chán nghịch ngợm món gì đó dưới mái hiên lập tức động tai.

Cảnh giác dị thường.

Ta quên mất, hắn vừa văn vừa võ.

Đại ca hắn hỏi: “Sao vậy?”

Tống Lưu Cảnh hàng mi dài hơi rũ xuống, đáp: “Không sao.”

Nhưng vị thái y khám bệnh cho hắn lại đầy mặt lo âu.

Tống Lưu Cảnh nói với huynh trưởng: “Đừng làm khó thái y nữa, đệ ăn được ngủ được, có bệnh gì chứ?”

“Hơn nữa, nàng chết rồi thì liên quan gì đến đệ?”

Đại ca hắn chỉ đáp một câu: “Ta có nhắc đến nàng sao?”

Tống Lưu Cảnh im lặng.

Huynh trưởng không nói thêm gì, cùng thái y đồng thời thở dài.

“Kê thuốc đi, kê thuốc đi.”

Thuốc bưng tới rồi.

Tống Lưu Cảnh ánh mắt lạnh lùng mỏi mệt nhưng cứ không uống.

Chờ mãi mới thấy đại ca hắn rời đi, ta bắt đầu lần mò bò từ xà nhà xuống.

Chân trượt một cái, ngã thẳng xuống giường hắn.

Giữa mùa đông giá rét, bên ngoài lạnh đến tê người.

Ta lại rong ruổi đường xa mấy tháng liền, toàn thân mỏi nhừ.

Mà chăn nệm nhà hắn thì mềm mại vô cùng.

Cho nên khi Tống Lưu Cảnh bước vào phòng trong, vén rèm, liền thấy ta như chim cút cuộn tròn trong đống chăn gối của hắn.

Ta ngẩng đầu, đụng ngay đôi mắt đẹp của hắn.

Hai ánh mắt giao nhau, không khí chợt ngưng đọng.

Trong mắt hắn không gợn lấy một tia sóng.

Vài giây sau, hắn thở dài: “Ngươi lại tính toán giết ta bằng cách nào đây?”

Ồ, thì ra hắn đã không phân rõ mộng hay thực.

Ta ngồi dậy, định mở miệng giải thích.

Hắn lại tưởng ta định động thủ.

Mặt lạnh như băng, vung tay đè ta xuống giường.

Liên tiếp qua vài chiêu.

Giao đấu kịch liệt, ta thở dốc không ngừng.

Hắn vốn không dùng sức, chỉ đơn thuần là trêu chọc.

Áp chế ta vào trong đống chăn ấm, đôi mắt đen sâu thẳm gắt gao nhìn chằm chằm ta.

Trong mắt tích tụ quá nhiều nguy hiểm không thể khống chế.

Ta chợt tỉnh táo nhận ra kẻ này đã đứng bên bờ sụp đổ từ rất lâu rồi.

Tống Lưu Cảnh chỉ mặc trung y, vài hiệp ban nãy làm y phục hắn xộc xệch.

Thân hình hắn gầy gò, cơ bắp săn chắc.

Hiện lên rõ ràng trong mắt ta.

Trên người là từng vết thương chằng chịt.

Hắn đang tự hủy hoại bản thân.

Ta ngoảnh mặt đi, định ngồi dậy nói chuyện đàng hoàng với hắn.

Nhưng lại bị hắn không chút thương tiếc ép trở lại.

Ta hít sâu một hơi, vươn tay ôm cổ hắn, hôn lên.

Quả nhiên, con ngươi hắn co rút, lập tức buông ta ra.

Ngẩn ngơ ngồi trên giường.

Ta chớp mắt, đầu óc mờ mịt vì sắc tâm, lại định nhào tới hôn tiếp.

Nhưng tay bị hắn bắt lại, lạnh lùng nói: “Có thể như vậy sao?”

Ta quyết định thuận theo tình thế, tiếp tục giả vờ.

Ta hỏi hắn: “Tống đại nhân, ta là ai?”

Hắn ngạc nhiên vì ta lại mở miệng nói chuyện.

Hắn nhìn ta rất lâu rồi chậm rãi nói: “Chúc Tuế Doanh.”

“Người đã chết, người không nói một lời với ta.”

“Ừ ừ.” Ta liên tục gật đầu: “Chúc Tuế Doanh là gì của ngươi?”

Hắn quay mặt đi.

“Tử thù.”

“Sai rồi sai rồi.” Ta nghiêm túc nói bừa: “Chúc Tuế Doanh là người trong lòng ngươi~”

Hắn ngẩn người trong chốc lát, bật cười lạnh, tung rèm xoay người xuống giường.

Hắn cầm bát thuốc, chẳng chớp mắt mà uống cạn.

Một tay chống bàn, tóc đen xõa xuống, ánh mắt âm trầm.

Hắn đang chờ thuốc ngấm.

Qua một khắc đồng hồ.

Hắn quay đầu, thấy ta vẫn còn cuộn mình trên giường hắn, ôm chăn ngủ ngon lành.

Hắn tức đến bật cười.

“Thôi vậy.” Hắn khàn giọng: “Chữa không nổi thì thôi.”

Hắn bước đến, lay ta tỉnh.

Ta mơ màng mở mắt, định nói gì đó thì sau đầu bị bàn tay to nóng rực của hắn phủ lên.

Hắn cúi đầu, hôn xuống.

Xâm chiếm đầy bá đạo, chẳng chút do dự.

11.

Ngày hôm sau, tuyết ngừng rơi.

Trời vừa hửng sáng, phương trượng bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Vừa mở cửa đã thấy một thiếu niên cao ráo, đôi mắt đen sâu.

Phương trượng hỏi Tống Lưu Cảnh: “Thí chủ, nàng lại đến giết ngươi sao?”

Tống Lưu Cảnh trầm mặc, bật cười lạnh: “Nàng trở lại để cưỡi lên đầu ta.”

Phương trượng từng thấy qua đủ loại người, nhưng lúc này há miệng nửa ngày vẫn chưa nói nổi câu gì.

Ông nghĩ thầm: Sáng sớm chạy đến đây kể mấy chuyện thế này cho lão tăng nghe là có ý gì?

Đẹp trai như vậy, tiếc là đầu óc chẳng bình thường, chuyện điên rồ gì cũng làm.

Dù vậy, gương mặt phương trượng vẫn giữ nụ cười hiền lành.

“Thí chủ, là muốn hỏi vì sao nàng lại như thế sao?”

“Không phải.”

Tống Lưu Cảnh giọng nói như nước xuân ngấm lạnh đêm khuya: “Ta muốn hỏi, nàng chỉ đối xử với một mình ta như vậy…”

“Hay còn đi vào mộng người khác nữa?”

Ngoài kia, tuyết đập vào rừng trúc.

Phương trượng nghĩ bụng đúng là một kẻ chiếm hữu mạnh mẽ đến phát điên.

Ông thở dài, nói: “Tống đại nhân, vốn không định để ngài biết chuyện này, vì thành sự tại kín.”

“Nhưng Hoàng thượng thấy ngài mỗi ngày vào triều như một quả phụ mất thê…”

“Sợ rằng một đêm nào đó ngài sẽ tự chấm dứt cuộc đời.”

Tống Lưu Cảnh ngẩng đầu, nghi hoặc.

Phương trượng đưa hắn một bức mật thư.

Ông chắp tay sau lưng, chậm rãi nói: “Đại nhân Tuế Doanh giả chết ba năm, thu thập đầy đủ chứng cứ, lập đại công.”

“Hoàng thượng hỏi nàng muốn gì.”

“Nàng nói, nàng muốn một thân phận mới, rất nhiều rất nhiều bạc, còn muốn thật nhiều kỳ nghỉ.”

“Nàng còn nói, nàng muốn một mỹ nhân thật đẹp.”

“Hoàng thượng hỏi, sao chỉ muốn một người?”

“Nàng đáp, nhiều hơn thì vị mỹ nhân kia sẽ ghen, rất khó dỗ dành.”

Phương trượng cười đầy chân thành: “Chúc mừng nhé, Tống đại mỹ nhân, Hoàng thượng chuẩn bị ban hôn rồi đó.”

Đêm ấy.

Tống Lưu Cảnh quay về ổ chăn ấm áp của hắn.

Hắn giơ tay, ôm chặt lấy ta.

Vùi mặt vào cổ ta, hít sâu một hơi.

Hắn khẽ nói: “Hoàng thượng muốn ban hôn cho ta.”

“Người được ban là một nữ nhân rất xấu tính, lừa ta rất lâu.”

Ta vuốt tóc hắn, nói: “Ồ, vậy ngươi thích thì cưới đi.”

Tống Lưu Cảnh giọng nghẹn ngào: “Chúc Tuế Doanh, nàng không thể như vậy.”

“Nàng phải nói: ‘Tống Lưu Cảnh, ngươi không được cưới người khác’, ‘Tống Lưu Cảnh, đời đời kiếp kiếp ngươi chỉ có thể là của ta.’”

“Tống Lưu Cảnh.” Ta vuốt tóc hắn: “Ngươi đừng khóc nữa, ta chưa chết, ta về rồi đây.”

Đêm đó.

Tống Lưu Cảnh khóc rất lâu, rất lâu.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ sắc bén giết người không chớp mắt như nơi triều đình nữa.

Ta thầm nghĩ, quả nhiên hắn thật sự… rất khó dỗ dành.

12.

Bảy ngày sau, hoạn quan trong cung nhận tội khai hết.

Ta một mình đến Đại Lý Tự dâng nộp chứng cứ.

Tống Lưu Cảnh và ta phối hợp, hắn cầm theo thủ dụ của bệ hạ, âm thầm dẫn binh tới Quốc Công phủ để ổn định Tang Giai.

Hôm đó, đúng ba năm kể từ ngày ta “rơi xuống vách núi”.

Bài vị của ta vẫn được đặt trong Quốc Công phủ.

Tổ phụ vẫn chưa nói với Tang Giai rằng Chúc Bảo Trân đã chết.

Tang Giai vẫn luôn tưởng rằng Bảo Trân được nuôi dưỡng ở trang viện nơi thôn dã.

Hắn ta định cưới nàng ta qua cửa.

Trước đó, hắn ta lại vì ta mà làm một lễ tang linh đình, nhằm giữ gìn danh tiếng cho bản thân.

Ai nấy đều than thở hắn ta hữu tình hữu nghĩa.

Trong Quốc Công phủ, rất nhiều người đến tế bái.

Có người nói, nghe đâu người chết sẽ báo mộng cho người mình yêu thương nhất.

“Tang đại nhân.” Có người hỏi hắn ta: “Phu nhân nhà ngài đã từng về báo mộng cho ngài chưa?”

Tang Giai sững lại: “Chưa từng.”

Rồi hắn ta còn cười bổ sung:

“Rồi sẽ đến thôi, nàng thương ta, đuổi thế nào cũng không đi.”

Lời ấy, cả đám đồng liêu đều nghe thấy.

Kể cả Tống Lưu Cảnh vốn đứng cuối hàng.

Mọi người lần lượt tiến lên hành lễ, ai cũng than: “Tiếc thay đôi phu thê trẻ tình sâu nghĩa nặng.”

Đến lượt Tống Lưu Cảnh.

Hắn ngẩng mắt, nhìn thấy Tang Giai ôm bài vị của ta với thân phận là phu quân.

Người bên cạnh nghĩ hắn sẽ nói câu “nén bi thương” như mọi người.

Nào ngờ, hắn bước lên một bước, đuôi mắt hơi nhếch, cười nói: “Tang Giai, một mình trong chăn, chắc cô độc buồn lạnh lắm nhỉ?”

Giọng điệu thiếu nợ đến cực điểm.

Tang Giai siết chặt bài vị, vẻ mặt vặn vẹo, vừa định quát lại.

Mưu sĩ của hắn ta từ sau lưng lao ra, nét mặt hoảng hốt.

“Đại nhân!”

Tang Giai hơi nhíu mày, lùi nửa bước.

Mưu sĩ ghé sát tai hắn ta thì thầm: “Đã tra được rồi, người từ quan kia quả nhiên là Chúc Tuế Doanh, nàng đã đỗ nhất điện thí dưới hóa danh từ sáu năm trước.”

“Hơn nữa, có người thấy dấu vết nàng ở Giang Nam, thủ hạ chúng ta hình như đã bị nàng động thủ.”

Trong mắt Tang Giai vụt qua tia chấn động rồi lập tức cong môi cười: “Nàng còn sống.”

“Đại nhân.” Mưu sĩ gấp đến độ giọng run: “Chứng cứ chắc chắn nằm trong tay nàng!”

Tang Giai chẳng hề xem trọng, nhàn nhạt nói: “Chúc Tuế Doanh nỡ lòng để ta vào ngục sao? Năm xưa chính nàng cứu ta ra ngoài.”

“Trong lòng nàng có ta, dỗ nhẹ là được.”

“Chỉ là… nàng hiện ở đâu?”

Lời vừa dứt, trong lòng Tang Giai vụt lên một tia bất an khó hiểu.

Hắn ta ngẩng đầu, thấy cách đó mấy bước, Tống Lưu Cảnh đang nhìn hắn ta chằm chằm.

Ánh mắt kiên định, lại mang sát khí.

Tang Giai hỏi mưu sĩ: “Chúc Tuế Doanh và Tống Lưu Cảnh có quen nhau không?”

Không ai kịp đáp.

Bởi khoảnh khắc tiếp theo, một luồng gió xé qua, mũi tên bay vút tới, cắt ngang cổ họng mưu sĩ.

Cách đầu Tang Giai chỉ một đốt ngón tay.

Đám đông hỗn loạn như thủy triều, chen lấn, la hét, khóc gào.

Một lúc rất lâu sau hắn ta mới hiểu ra.

Hắn ta sắp xong rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...