Xuân Sắc Về Trên Áo Gấm

Chương 3



8.

Tang Giai tìm ta suốt ba năm nhưng không thấy.

Còn ta, trong ba năm ấy, đã thu thập đủ chứng cứ tội lỗi của hắn ta.

Kiếp trước, tuy Tang Giai không trực tiếp nhận hối lộ nhưng chi nhánh của phủ Quốc công lại dính líu đến nhiều vụ bất chính.

Chính điều ấy khiến đối thủ chính trị dâng tấu vạch tội, đưa hắn ta vào ngục.

Chờ đến khi hắn ta lật ngược tình thế thì liền đoạn tuyệt, thanh trừng sạch sẽ, quan lộ lại thênh thang.

Kiếp này, ta nhập triều làm quan sớm hơn hắn ta ba năm.

Nhờ vậy, có thêm thời gian, chậm rãi thu thập từng mảnh chứng cứ.

Ta cứu một tiểu lại ở Giang Nam - người từng bị vu oan đến chết khi tận tụy điều tra vụ án.

Nhờ thế ta mới biết, Tang Giai vốn chẳng vô tội.

Ta đã bị hắn ta lừa, trở thành quân cờ cứu hắn ta khỏi tù tội.

Ta nắm được chứng cứ tổ phụ cấu kết phủ Quốc công: chiếm đoạt lương thảo, bức ép quan lại địa phương.

Ba năm sau, ta trở về kinh thành.

Đúng lúc tuyết lớn phủ trắng.

Ngoại thành kinh đô, nơi trạm dịch ít người qua lại.

Ta gọi một bát hoành thánh.

“Hiệp nữ, xin hỏi chùa ở đầu núi Đông đi lối nào?”

Một nữ tử dung mạo đoan trang bắt chuyện với ta.

Ta chỉ nàng ấy một con đường sai.

Nàng ấy khẽ cảm tạ, ngồi xuống bên cạnh, gọi một chén trà.

“Cái tiết trời chết tiệt này, muốn cóng chết người ta.”

Nàng ấy vừa xua tay cho ấm vừa lấy quạt che miệng, ghé tai thì thầm: “Trên kia dặn, tình thế trong kinh căng thẳng, tuyệt đối không được để ai biết ngươi còn sống.”

“Phủ Quốc công có cấu kết với thái giám trong cung, tên thái giám kia đã bị bắt trong âm thầm. 

Chỉ chờ đến bảy ngày sau, khai thác khẩu cung xong, ngươi mới được nộp chứng cứ cho Đại Lý Tự.”

“Giờ đây, thế lực các bên đều đang tìm ngươi, ngươi phải tìm một chỗ thật an toàn.”

“Phải trốn kỹ trong bảy ngày.”

Ta ngó quanh, hạ giọng hỏi: “Vậy ta nên đi đâu?”

Nàng ấy đáp: “Có ai là người ngươi tin tưởng nhất, và sẵn sàng liều chết để bảo vệ chứng cứ như ngươi không?”

Trong đầu ta lập tức hiện lên một gương mặt.

“Có.”

“Ai?”

“Tống Lưu Cảnh.”

Mỹ nhân kia vừa nghe thấy cái tên ấy, lập tức dùng quạt che nửa khuôn mặt, trong mắt hiện ra vẻ “ồ~ ta hiểu rồi” đầy ẩn ý.

Ta cúi đầu ăn hoành thánh.

Nàng ấy mỉm cười hỏi tiếp: “Ngươi có biết, tên đó sau khi nghe tin ngươi chết đã phản ứng thế nào không?”

9.

Ba năm trước, khi nghe tin ta “đã chết”, Tống Lưu Cảnh chỉ ngẩn người một chút, buông một tiếng “ồ” ngắn ngủn.

Ngày hôm sau cần thượng triều thì thượng triều, cần luyện kiếm thì luyện kiếm.

Rảnh rỗi còn suy nghĩ tối nghỉ ngơi nên đến tửu lâu nào để ăn một bữa ngon.

Ba năm trôi qua, cho đến hôm nay hắn vẫn ung dung như chẳng có chuyện gì, tựa như đã sớm quên sạch trên đời từng có ta.

Người xung quanh cảm thán: Không hổ là tử thù.

Quả nhiên đối thủ chính trị chết rồi thì yên tĩnh biết bao.

Trong triều không còn ai dám công khai tranh luận với hắn nữa.

Cho đến mấy ngày trước, Tống Lưu Cảnh tan triều, đi ngang qua tửu quán nơi hắn và ta lần đầu gặp nhau khi mới đến kinh thành.

Hắn nhớ ra, ngày đó ta đứng trước khung cửa gỗ.

Sau lưng ta là ánh tà dương rực rỡ như trút xuống cả trời.

Khi ấy, huynh đệ hắn hỏi: “Nhìn cái gì thế?”

Hắn đáp: “Kinh thành phong cảnh đẹp.”

Huynh đệ hắn liếc mắt: “Thôi đi.”

“Mặt trời lặn ở Giang Đông ngươi xem còn ít sao, có khác gì đâu?”

Tống Lưu Cảnh cúi đầu cười.

Phải rồi.

Hắn nghĩ, thật ra là người đẹp, đẹp đến nao lòng.

Huynh đệ hắn nói: “Đừng có mơ tưởng.”

“Dù nàng dùng hóa danh, đại ca ngươi vẫn tra được gia thế của nàng.”

“Nhà nàng và nhà ngươi có cừu oán từ lâu.”

Tống Lưu Cảnh bảo, hắn biết.

Vừa dứt lời, hắn liền thấy ta chủ động mang rượu đến chạm chén cùng hắn.

Ta nói gì hắn chẳng nghe rõ.

Trong đầu hắn chỉ còn một câu: Có thù có thù có thù.

Không nói gì thì thất lễ, nói bừa gì cũng được, thế là hắn đứng dậy, buột miệng: “Cô nương, có hôn ước chưa?”

Quỷ tha ma bắt, hắn nghĩ, sao hắn lại nói ra lời trong lòng?

Tống Lưu Cảnh cảm thấy bản thân không ổn.

Ba năm rồi.

Người cũng chết rồi.

Sao bây giờ lại bắt đầu hồi tưởng?

Dừng lại! Không được nhớ nữa!

Hắn nhìn tửu quán, nhìn khung cửa gỗ, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng xoắn lại, muốn nôn.

Hắn không hiểu.

Rõ ràng hắn muốn moi sạch hết ký ức về ta, vứt đi không còn vết tích.

Thế là hôm sau hắn xin nghỉ, đến chùa tìm phương trượng.

Hắn nói với phương trượng, hắn cứ mơ thấy một cô nhưng xinh đẹp đã chết.

Nói xong, chính hắn cũng thấy kỳ quặc, lại bổ sung: “Cô nương xinh đẹp đến giết ta.”

“Ồ.” Phương trượng hỏi hắn: “Nàng ấy là gì của thí chủ?”

“Tử thù.”

“Ồ.” Phương trượng hỏi tiếp: “Thí chủ muốn đuổi nàng đi sao?”

“Ừm.” Tống Lưu Cảnh ánh mắt nhẹ nhàng, giọng nhỏ: “Chết rồi còn đến phiền ta.” 

“Đến giết ta thì giết đi.”

Hắn cười cợt vô lại: “Ta còn hỏi nàng chết có đau không, hỏi nàng dưới đất tối như vậy có sợ không?”

“Nàng cũng không nói.”

“Một câu cũng không nói.”

“Lúc sống không nói, chết rồi vẫn không nói.”

“Thí chủ.” Phương trượng cắt lời.

“Hửm?”

“Thí chủ rất đau lòng sao?”

“Cái gì?”

Phương trượng nói: “Thí chủ phân biệt rõ chưa?”

“Là vui sướng, hay là đau đớn?”

“Là hận nàng, hay là… yêu nàng?”

Phương trượng thở dài: “Người chết không thể sống lại, thí chủ hãy buông bỏ.”

Tống Lưu Cảnh ngừng lại rồi bật cười.

Ngón tay thon dài cong nhẹ, ý bảo phương trượng ghé tai.

Phương trượng ghé lại.

Hắn nghiến răng nói bên tai người ta: “Nói linh tinh gì vậy, lão hòa thượng, ta đốt râu ông bây giờ.”

Kết quả, hắn vẫn không đốt.

Chỉ là đem toàn bộ bạc trên người dâng lên chùa.

Một mình xuống núi.

Trong lòng chỉ có một câu: Buông bỏ cái gì.

Ta có phải phu thê với nàng đâu.

Buông gì?

Đêm đó, đại ca hắn tìm hắn cả một đêm.

Cuối cùng thấy hắn trên vọng hỏa lâu cao nhất kinh thành.

Đèn hoa vừa sáng, đúng ngày Thượng Nguyên.

Tống Lưu Cảnh bề ngoài ngông nghênh tùy tiện nhưng thực ra quyết đoán, thấu suốt.

Trong nhà chỉ có hắn tuổi trẻ mà thông minh nhất.

Khi ở Giang Đông, người cầu thân nhiều đến nỗi giẫm nát cửa.

Ai cũng nói hắn mang bộ mặt không biết vì tình mà khổ.

Vậy mà lúc này, Tống Lưu Cảnh dựa vào cột, người đứng thẳng tắp, đôi mắt trong sáng nhìn ca ca.

“Ca.”

Chỉ cần mở miệng, đại ca hắn đã biết hắn say rồi.

Hắn bao lâu chưa gọi một tiếng “ca” như vậy?

Tống Lưu Cảnh nói: “Ngày Chúc Tuế Doanh chết, đệ đến phủ tổ phụ nàng, bị chặn ngoài cửa.”

“Kẻ hầu hỏi đệ là ai, có quan hệ gì với nàng.”

“Đệ nghĩ mãi, đệ chỉ là đồng liêu của nàng, còn là chính kẻ nàng ghét nhất.”

“Đệ biết nàng dùng hóa danh giấu gia đình để làm quan, đệ không thể nói.”

“Kẻ hầu hỏi lại, đệ chỉ có thể đáp: không quan hệ.”

“Ca, đệ chẳng là ai cả.”

Trăng sáng soi gương mặt góc cạnh của hắn.

Và soi rõ nước mắt hắn.

Hắn nói: “Ca, đệ nhớ nàng quá.”

Nhưng sáng hôm sau thức dậy, Tống Lưu Cảnh lại như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Không nhắc đến ta nữa.

Hắn vẫn thượng triều như thường, chỉ là ngày một gầy đi.

Đồng liêu đều nói, Tống đại nhân càng lúc càng tuấn mỹ, mang theo vài phần mê hoặc như góa phụ.

Lúc họ nói câu ấy, góa phụ thật sự là Tang Giai đang đứng ngay bên cạnh nghe.

Ánh mắt hắn ta dời sang Tống Lưu Cảnh, đáy mắt hơi dao động.

Tan triều, khi Tang Giai xem lại công văn cũ, hắn ta liền nhận ra nét chữ của ta.

Hắn ta hỏi đồng liêu: “Người này giờ ở đâu?”

Đồng liêu đáp, nàng đã từ quan ba năm trước, nghe nói về quê thành thân.

Tang Giai tìm ta ba năm, đến khoảnh khắc ấy mới cảm thấy có điều không đúng.

Ngày hôm đó, Tang Giai xuống công đường thì gặp bão tuyết.

Hắn ta sai mưu sĩ đến Giang Nam truy tìm tung tích của ta.

Nhưng hắn ta đã chậm một bước.

Lúc ấy, ta đang ở khách điếm ngoại thành, tay cầm toàn bộ chứng cứ tội lỗi của hắn ta và vừa ăn xong viên hoành thánh cuối cùng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...